Hôm sau là ngày hạ quan tài. Nghĩa trang của làng nằm ở gò đất cao phía sau núi, nơi người Tày gọi là “đất gối rồng” để an nghỉ tổ tiên. Cậu không nghĩ sẽ có nhiều người đến như vậy. Những khuôn mặt buồn bã cúi xuống đất, họ đứng chật cứng, dẫm bằng đống đất xung quanh huyệt mộ của bà. Nhiều cô chú ở sau xì xầm gì đó cậu không nghe ra được.
- “Thật nhiều người quý mến ông nội! Bà luôn giúp đỡ mọi người!” Mạnh nghĩ thầm và đắp đấp lên mộ bà.
Sau một ngày bận rộn, đêm đó, anh ngủ thiếp đi khi đang ngồi canh chừng nhang cho ông nội.
“Ò… ó… o…” Đâu đó có tiếng gà gáy vang lên giữa đêm.
“Ò… ó… o…o”
“Ò… ó… o…o”
Không giống như những tiếng gà gáy báo sáng. Âm thanh đó nghẹn ứ, đứt quãng, như thể con gà đó đã bị… cắt tiết.
Trong Mạnh mơ màng đầu cậu vọng lên tiếng của ông nội lúc anh còn nhỏ: “Nếu nghe thấy tiếng gà khi trời chưa sáng, hãy cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu xuống đất để máu người át hơi ma.”
Mạnh chợt tỉnh dậy, đầu đau nhức. Thấy vừa kịp lúc nhang sắp tàn, cậu thắp mới rồi lại ngả lưng xuống ngủ tiếp.
Sáng sớm, báo thức réo inh ỏi một lát mới đánh thức được Mạnh. Anh đi chợ sớm mua ít đồ dùng. Ra đến chợ, không khí đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên yên ắng hơn khi cậu đến.
“Chắc có lẽ mọi người im lặng vì biết mình đang có tang bà.” Mạnh nghĩ.
Trên đường về, có một cô dáng vẻ lùn lùn, rón rén đi theo cậu tới chỗ vắng người rồi hỏi:
“Mạnh ơi, bà có dạy cháu cách hóa giải không? Giúp mọi người đi cháu!” Cô nói sau lớp khẩu trang, cô trùm áo khoác nắng kín mít từ đầu tới chân, chỉ để lộ đôi mắt nhiều nếp nhăn nhìn cậu chăm chú.
- “Dạ? Giải gì cô?” Mạnh ngơ ngác hỏi lại.
- “Ông Dĩnh chết tối qua rồi! Người tiếp theo là ai?” Cô nói như sắp khóc, vẻ van lơn, tay chân đứng một chỗ nhưng lại liên tục ngọ quậy, đầu hết nìn bên nọ lại nhìn bên kia.
- “Ông Dĩnh chết? Người tiếp theo là ai? Sao lại hỏi mình? Mình biết ư?”
- “Trời ơi! Cháu phải tìm ra nhanh lên. Không là chết hết đấy!” Đột nhiên cô nói dồn dập rồi bước vội ra sau con hẻm gần đó.
Mạnh ngẩn người khó hiểu nhìn theo bóng lưng người phụ nữ vừa biến mất.
Vừa thắp nhang trên mộ ông nội, Mạnh tiện sắp xếp lại chén đĩa ngay ngắn. Bỗng anh phát hiện thấy cuối mộ bà được cắm thêm 1 cọng lông gà từ bao giờ. Cọng lông màu đen xen lẫn đỏ rực như máu, cong vút lên rồi vòng xuống rất oai vệ trông như lông một con gà trống. Mạnh bước tới, rút nó ra và thả xuống một bên mộ. Xong xuôi, Mạnh đứng dậy đi về, như sực nhớ ra gì đó, anh từ từ bước tới ngôi mộ được chôn cùng ngày với ông nội.
“Hồng Dĩnh, 34 tuổi… Còn trẻ quá.” Nhìn vào di ảnh nhỏ, Mạnh ngẫm nghĩ. Một cọng lông gà màu đen đang cắm vào cuối mộ lọt vào mắt anh.
“Lông gà? Trẻ con bây giờ nghịch ngợm không sợ người chết sao?” Không nghĩ nhiều, Mạnh quay lưng về nhà.
Hoàng hôn xuống, bầu trời ngả màu đỏ rực. Những đám mây vốn trắng tinh đã bị nhuộm đen đỏ cuồn cuộn trôi về phía chân trời. Vệt sáng của mặt trời xuyên qua những kẽ hở của mây, tỏa ra bốn phía như hình đóa hoa cúc đỏ tuyệt đẹp. Mây mỗi lúc một nhiều, đóa hoa cúc lấp lánh ban nãy bị che phủ đi bằng đám mây này lẫn đám nọ.
“Hôm nay trời tối nhanh quá!” Bước trên đường về, Mạnh nhìn bầu trời và thầm nghĩ. Con đường vốn sáng trưng giờ đã chập choạng chẳng còn nhìn rõ. Tiếng xào lạc của những cành cây vỗ mạnh vào nhau từ xa xa ùa tới, Mạnh lấy hai tay ôm xoa xoa vào người vì lạnh. Đâu đó trong cậu gợi lên cảm giác bồn chồn khó tả. Cậu vô thức bước nhanh hơn.
Trời chuyển mưa, gian bếp nhỏ được đắp bằng vách đất dày gần hai gang tay người lớn nên rất kiên cố. Đây là căn nhà ông bà xây lên từ mấy chục năm trước, là nơi Mạnh ngồi chờ bà nấu ăn mỗi khi tan học. Không ít lần cậu ăn vụng miếng thịt, miếng cá khi bà đi hái rau ngoài vườn. Cũng là nơi cậu bị phạt quét dọn làu chùi khi mắc lỗi.
Nhìn căn bếp lạnh tanh, lòng anh lại trống rỗng và xót xa. Anh tưởng tượng như bà còn đâu đây, trong gian bếp, căn nhà này. Mỗi chiếc nồi, chiếc chén vẫn còn cũng như còn bà ở đây. Đã lâu Mạnh không nấu ăn, bỗng nay anh muốn nấu gì đó.
Đêm khuya, trời tối mịt.
“Xin người phù hộ cho chúng con.” Bóng lưng người đàn bà mặc bộ đồ tối màu đang quỳ rạp khấn vái. Xung quanh nhang khói bay mù mịt, nhiều đến nỗi Mạnh không nhìn thấy bà ấy đang vái gì, nhưng hình như nó phát ra ánh sáng. Bên cạnh bát hương, một mâm cỗ thịnh soạn đầy thịt, trái cây và tiền vàng. Mạnh đứng sau lưng người đàn bà một khoảng cách khá xa. Tò mò, anh bước đến gần hơn.
“Đây là đâu? Sao lại đi cúng bái tổ tiên giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?”
Bình luận