M
MANGA TRUYỆN
Menu Placeholder - Bạn có thể thêm danh mục, filter...
Đang đọc: Chap 1 / 5

Chap 1. Chương 1: Trở về

20%

Xa xa, từng cánh rừng xanh thắm trải dài trên những triền núi gập ngềnh, phía dưới là đồng lúa tươi xanh bát ngát chờ ngày chín tới. Làn gió êm dịu vuốt ve khuôn mặt chàng trai khoảng 25 tuổi đang nghiêng đầu ra cửa sổ, mùi hương sữa gạo thoang thoảng đâu đó hòa quyện cùng mùi khai khái của bùn ruộng chảy vào mũi cậu. Hít một hơi thật sâu, những mảnh kí ức tuổi thơ bất chợt ùa về trong tâm trí cậu. 

- “Ê chạy chậm thôi! Chờ tao với!” Nam vừa chạy vừa kêu với theo Mạnh.
- “Haha. Tại mày chạy chậm quá! Nhanh lên!” Mạnh cười khoái chí, quay     đầu lại hét to. Cậu biết Nam là đứa nhát gan, sợ ma nên mỗi khi đi học buổi tối cùng nhau thì Mạnh lại bày hết trò này đến trò nọ chọc bạn. 

-”A! Cua to! Qua đây qua đây! Nhanh lên!” Hai mắt sáng rực không rời con cua, Nam reo lên bằng giọng thầm thì, như thể sợ con cua chạy mất.
- “Đâu đâu đâu?” Mạnh hớn hở chạy qua với cặp chân dính đầy bùn đen, hai tay xách bịch chiến lợi phẩm đầy những cua, cá vừa bắt dưới ruộng. 

-”Muộn rồi, bà đi đâu vậy?” Mạnh hỏi bà
-”Bà đi có việc một lát. Cháu cứ ngủ trước đi nhé.” Bà ngoại trả lời rồi vội vã bước đi. Mạnh nhìn theo tới khi bóng dáng mà dần khuất trong màn đêm tĩnh mịch. 

Xe khách vẫn chạy, lớp lớp nhà cửa được sơn xanh, sơn vàng mới tinh, mái tôn nhấp nhô mái ngói, các biển hiệu quán ăn rải rác hai bên đường, đan xen tiếng cô dì mời mua trái cây vườn, tiếng các chú bác đánh xe xoành xoạch xin đường nơi ngã ba chợ kẹt cứng người. 

Tiếp tục băng qua những gò gúi gập ghềnh, khu chợ dần khuất sau con đường hẹp và bóng cây sa mộc to lớn tỏa tán lá rậm rạp hình vòng cung, che phủ ánh nắng đang chiếu rọi xuống đường. Lấp ló cuối con đường là cánh đồng lúa xanh bát ngát.

“Đẹp quá!” Mọi người trên xe cùng trầm trồ hướng mắt ra ngoài cửa sổ. 

Xe đi qua một nghĩa trang trên đồi, dày đặc ngôi mộ đơn sơ, nằm trơ trọi dưới ánh nắng ban trưa.

6 giờ sáng. Xe băng qua cánh cổng làng đã hoen vàng và bạc màu từ bao giờ, Mạnh sực tỉnh. Cậu đã về tới làng, nơi cậu sinh ra và lớn lên. 

“Cuối cùng đã về. 7 năm rồi nhỉ? Nhanh quá!” Cậu nghĩ thầm và chú ý xung quanh.

Càng gần đến nhà, lòng Mạnh bỗng rạo rực lên cảm giác vừa hồi hộp vừa mong chờ khó tả. Cậu đã thấy những ngôi nhà mái gỗ sa mộc quen thuộc. Đường điện được nối nhiều hơn, vài nhà vách đất đã thay bằng gạch xi măng láng sơn mới, còn lại vẫn như lúc cậu đi. Này là những cây sa mộc với những truyện ma đáng sợ cậu và đám bạn thủ thỉ hù dọa nhau, khiến cậu phải nín thở mỗi khi đi qua nó vào ban đêm. Này là nhà thằng Tre, cây mơ cả đám tới vặt quả năm nào giờ vẫn có trái, nhưng đã già đi một cách khó tả. 

Vừa xuống xe, một cậu bé tiểu học đeo giỏ hoa dại nhiều màu sắc trên lưng chạy lại tươi cười hỏi:
- “Chú ơi, mua hoa tặng bạn gái đi chú!” 
- “Chú chưa có bạn gái. Mà cứ bán chú mấy bông.” Mạnh trả lời.
- “Chú thích màu nào ạ? Đỏ nhé? Hay hồng?” Cậu bé hớn hở hỏi.
- “Cháu thấy đẹp thì lấy cho chú.” Chọn hoa là câu hỏi khó với Mạnh, cậu trả lời qua loa rồi nhìn cậu bé. Chú có vầng trán cao, ánh mắt sáng long lanh cùng đôi má phúng phính trông rất thông minh và lanh lợi. Tiếng leng keng nhỏ vui tai phát ra từ sợi vòng trên bàn tay đang thoăn thoắt lựa hoa và gói ghém. Sợ dây được đan bằng chỉ nhiều màu trông rất đẹp, ở cổ cũng lấp ló sợi dây tương tự. 
- “Của chú đây ạ! 15 nghìn ạ.” Cậu bé cười và nói. 

Mạnh cẩn thận treo ngược bó hoa nhỏ trên ba lô và đi bộ về nhà.

Có vài cô đứng trong vườn nhìn mạnh và xì xầm điều gì đó.
- “Thằng Mạnh có phải không?” Một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm điểm bạc từ đâu chạy tới hỏi lớn.
- “Dạ. Chào chú Khanh. Cháu mới về.” Mạnh nhớ ra và trả lời.
- “Sao bây giờ mày mới về? Về nhà nhanh lên!” Chú Khanh dồn dập nói.
- “Có chuyện gì vậy ạ?” Mạnh ngơ ngác hỏi lại.
Tim Mạnh như rớt đi một nhịp. “Chẳng lẽ… Không thể nào!” 
- “Mày còn đứng đó làm gì?! Đi nhanh lên!” Chú Khanh tiếp tục nói.

Chẳng hiểu sao, trong lòng cậu cảm thấy nhộn nhạo không yên, cậu chạy vội về nhà. 

Nhà đóng kín, im như tờ. Không có khói bốc ra, cũng không nghe tiếng của bất kỳ ai. Mạnh đẩy cửa bước vào. Đập vào mắt cậu là một cỗ quan tài đen nằm giữa sân chưa hạ táng, một cậu thanh niên trạc tuổi Mạnh, đang ngồi cúi mặt đốt vàng mã. Đó là Minh, cậu bạn hàng xóm. Chầm chậm bước lại gần, Mạnh nhìn vào bàn thờ phòng khách.

“Bà nội!
Sao lại là bà, hai hôm trước vẫn nói chuyện với bà, sao…?” Cậu nghĩ thầm.

Đã bước tới quan tài từ lúc nào, cậu yên lặng quỳ xuống trước quan tài, đầu cúi xuống đất. Minh thấy Mạnh, cậu tiếp tục đốt giấy mà không nói gì.

Có lẽ thứ mà cậu và tất cả người dân của làng đều say đắm là những cây anh đào trổ bông hồng thắm. Giữa mùa đông giá rét của Đông Bắc và đói kém khi mùa vụ mất mát, lớp lớp bông hoa đua nhau khoe sắc như tỏa ra hơi ấm, an ủi lòng người, tiếp thêm ngọn lửa hy vọng và sức sống cho mỗi người dân Tày nơi đây mong chờ mùa Xuân lại đến.

Mọi người trong nhà nói rằng ông nội chỉ mới mất hôm qua, do đột quỵ, không ôm đau bệnh tật. Hàng xóm lo lắng cậu không tập trung khi đi đường, nên chờ cậu về tới nơi rồi thông báo luôn. 

"Sao bà… không đợi cháu? Chỉ một ngày thôi mà?” Mạnh miên man suy nghĩ. Bó hoa dại được mua ven đường đã héo úa trên bàn nhưng cậu chẳng buồn lấy ra.

Bình luận đoạn văn
Chap tiếp »
Vị trí quảng cáo

Bình luận

Chưa có bình luận