Vừa bước vào nhà, ngay kế bên cửa sổ lớn, Mạnh thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi đọc sách chăm chú tại bàn làm việc gỗ, kế bên là vài dãy kệ sách cao màu nâu đen đã ngả màu nhưng trông rất sạch sẽ và ngay ngắn. Phần không gian còn lại là một bàn ghế tiếp khách một số bàn ghế dùng cho người đọc sách tại chỗ. Mạnh thấy hai cậu bé đang ngồi đọc truyện ở dưới sàn nhà, ngay dưới cửa sổ mà người đàn ông trung niên đang làm việc. Chốc chốc, hai cu cậu lại cười ha hả khoái chí, có lúc, hai cậu ngủ trưa trong những dãy kệ sách to lớn và mát mẻ giữa mùa hè nóng nực. Ấy chính là Mạnh và Khang thuở còn là những cậu bé tiểu học, cấp hai. Đây là thư viện nhỏ cũng là phòng lưu trữ văn thư của cả thôn. Bố Khang, bác Lương làm việc ở đây đã trên 40 năm, chính là người đàn ông đọc sách ấy. Đối với Mạnh mà nói, bác Lương chẳng khác nào như bố của mình. Thời gian anh sống với bà từ nhỏ cho đến nay, bác là người quan tâm và chỉ dạy anh rất nhiều. Lúc mới về làng, Mạnh đã gặp bác Lương vài lần.
“Hai đứa tới rồi à. Lại đây nào!” Thấy hai đứa hồng hộc vào phòng, bác Lương vẫy tay nói.
“Cháu chào bác.” Trong sự bàng hoàng về chuyện kỳ quái tối qua, Mạnh bỗng cảm thấy yên tâm khi gặp bác Lương.
“Bố ơi! Mạnh tối qua nó mới gặp ma Gà đấy! Giờ làm sao đây bố?” Khang hớt hải bước vội tới bàn hỏi bố.
“Ừm, ngồi đi. Kể bác nghe, gần đây cháu gặp chuyện gì lạ không?” Thấy vẻ mặt có hơi đờ đẫn như mất hồn của Mạnh, bác Lương nhìn Mạnh hỏi.
Nghe xong, bác Lương nói: “Giờ đây, khi các con đi học đại học ở thành phố, học nhiều kiến thức hiện đại nên có thể sẽ không tin vào những điều ma quỷ, truyền thuyết xa xưa nữa. Nhưng có những điều khó có thể giải thích được. Làng ta vốn sẽ làm lễ cho ma Gà 5 năm một lần để cầu may cho cả làng. Thường thì thầy mo, cũng chính là ông của con sẽ là người tổ chức lễ, nhưng ông con đã mất.
Sau khi ông con mất đã có hai người chết. Lúc ông Dĩnh mất, tuổi ông đã cao, chưa ai để ý tới. Nhưng con ông Dĩnh cũng chết, cả làng tin rằng đấy là do ma Gà. Gần đây con lại nghe tiếng gà thường xuyên, tối qua còn gặp nó nữa. Chắc hẳn đây không phải là trùng hợp.
Nếu không có lễ, ma Gà sẽ chọn người làm lễ và 2 người sống khác để thế chỗ. Ông con là người làm lễ, nay ông con không còn, thì con sẽ là người thực hiện.”
<a href='https://postimg.cc/SjsCDDdN' target='_blank'><img src='https://i.postimg.cc/66Vc6PGR/536267151-1255522336610291-6760444629950021516-n.jpg' border='0' alt='536267151-1255522336610291-6760444629950021516-n'/></a>
Ngưng một chút, thấy Mạnh giật mình và bàng hoàng, bác Lương nói tiếp: “Sáng nay mới có người chết, trong hôm nay hoặc ngày mai con phải làm lễ ngay. Bác nhớ bà con có cuốn sổ ghi chép khi làm lễ, con về tìm nó đi. Nếu không tìm ra, sáng sớm mai tới gặp bác.”
Tối đó, Mạnh trằn trọc mãi. Chỉ cần nhắm mắt lại, những hình ảnh rời rạc về những cái chết và điều kỳ quái gần đây cứ quanh quẩn trong đầu cậu. Hai tiếng gà kêu đáng sợ vào đêm khuya, chiếc lông gà trên mộ, con gà đen ướt nhẹp không đầu, câu hỏi của cô ở chợ sáng,...
“Ông con không còn, con chính là người phải làm… Ma Gà sẽ chọn người làm lễ thay thế.”
Xunh quanh im như tờ, mùi nhang khói tràn ngập phòng. Chốc chốc, ngoài bức tường lại vang lên tiếng lào lào của cành cây va vào nhau khi gió lớn thổi qua. Nằm trên chiếc giường tre rộng được phủ lên một lớp nệm mỏng, Mạnh mở mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà gỗ đầy mạng nhện, bốn bức tường gạch đã hoen vàng, đóng rêu sậm màu do nước mưa ngấm lâu ngày.
Cậu lăn qua lăn lại một mát rồi dậy thắp nhang cho ông. Anh nhìn sang chiếc tủ nhỏ trong góc phòng. Tò mò, anh tới gần lấy cuốn sổ ảnh của hai bà cháu và một số đồ dùng còn sót lại ra xem. Đồ đạc cá nhân của ông đã được hoa thiêu gần hết, chỉ còn lại một vài thứ ít ỏi này. Hình Mạnh chụp từ khi còn đi học tới khi trưởng thành cùng một số ảnh hai ông cháu, mặc dù không nhiều, nhưng ông bọc rất kỹ. Mạnh để ý thấy một cái hộp gỗ cũ trong hộc tủ mà trước đó anh chẳng để ý tới. Bên cạnh là một chiếc chìa khóa nhỏ đã bị rỉ sét vài chỗ.
“Sổ? Có phải cuốn mà bác Lương nhắc đến?” Mạnh nghĩ rồi nhanh chóng mở nó ra.
Bên trong là những câu cầu may mắn mùa vụ, bình an khi làm lễ ma Gà cùng những vật dụng khác. Mâm cỗ sẽ được trưởng làng chuẩn bị. Dù đã chuẩn bị trước tâm lý, nhưng Mạnh khó mà tin vào mắt mình, càng khó tin hơn: anh sẽ thực hiện tất cả những điều ghi lại trong cuốn sổ này? Nếu không, anh sẽ là người chết tiếp theo?
Vốn dĩ anh đã không quan tâm tới ma quỷ. Thời gian đi học cấp ba cho tới đại học ở thành phố khiến anh chẳng còn nhớ đến những câu chuyện về ma quỷ, bùa ngải của làng mình. Nếu nói cúng bãi tổ tiên, ông bà, thì anh vô cùng tôn kính và thành khẩn. Nhưng cúng bái Ma Gà… cao hơn cả ông bà… anh chưa thể chấp nhận được.
Dù không tin, nhưng hai người đã chết. Mạnh không khỏi lo lắng và bồn chồn trong lòng. Chẳng biết nên làm gì cho đúng.
Gà gáy sáng, Mạnh giật mình tỉnh dậy, chẳng biết tôi qua anh đã ngủ lúc nào, mồ hôi đầm đìa cơ thể, đầu anh đau nhức. Hôm này là ngày cuối cùng phải làm lễ. Mạnh thừ người nằm đấy chẳng nhúc nhích, mắt nhìn lên trần nhà hồi lâu. Cuối cùng, anh mệt mỏi xuống giường, sửa soạn sang nhà bác Lương.
Bình luận